Trang Nhà Blog Trang 6

Tôi Đã Gặp Em

0

Tôi tìm em dọc bến sông đời
Chỉ thấy mầu mây xám xa xôi
Em ở đâu? tìm hoài không thấy
Bỗng một ngày em đến bên tôi

Tôi gặp em dù có muộn màng
Chiều hôm nay tim rộn rã vui
Mười năm qua tôi tìm em đó
Mười năm rồi tôi sống lang thang

Thuốc chích ngừa

0

Trong nội bộ A74, có bài viết “Trần Hiền và tôi” của Nguyễn Sĩ Hạnh, “Gout và Tôi” của Dương Quang Bổn, ngoài đời sống sinh hoạt hàng ngày, có rất nhiếu bài viết, bài thơ, bài nhạc liên quan đến cái … “Tôi”. Đại dịch COVID-19 đang từ từ bị đẩy lùi vào dĩ vãng, ban tổ chức A74 đang sửa soạn cho chương trình họp mặt ở Cali. Để đánh dấu thời gian quan trọng này, xin được cà kê chuyện thuốc chích ngừa cho phù hợp tình hình thời sự hiện giờ.

Cũng thanh minh thanh nga trước, đây không phải là chuyện liên quan về y khoa hay khoa học mà là chuyện lòng vòng về đời sống của tôi từ hồi nhỏ cho tới bây giờ.

Thuở Ấy

0
DangMinh

Sau hơn 40 năm rời xa trường Đai Học Bách Khoa, có nhiều bạn bè vẫn còn nhớ, và vẫn thường thắc mắc hỏi tôi tại sao ngày còn đi học có lần tôi đã phải mang một cánh tay lên cổ… Câu chuyện hư hư thực thực này đã gây thắc mắc cho nhiều người, nhất là đối với ban giám hiệu khoa Cơ Khí. Cuộc đời của tôi vào những ngày tháng cuối cùng ở DHBK đã có những biến cố, những thay đổi lớn…Cánh tay “què “ treo lên cổ là một hình ảnh tiêu biểu nhất, nhiều ấn tượng, một chút gì để nhớ ….và đây là câu chuyện của nó…..

Thời Gian Còn Lại

0

Tháng ba bà già đi biển. Mặt biển bao la trông lặng lẽ như tờ. Ngọn gió Bấc từ phương Bắc xuống đã ngưng thổi từ hồi nào. Trong những ngày lặng gió đó, cái nắng nóng cháy da người làm không khí ở Bắc bán cầu giãn nở, giảm tỷ trọng, và bốc lên cao. Do vậy mà khối không khí lớn từ xích đạo, đem theo hơi nước, phải di chuyển lên các vĩ tuyến cao hơn để lấp đầy. Dòng khí này bị tác dụng của lực Coriolis làm lệch qua hướng phải để tạo nên cơn gió Nồm, gió mậu dịch hay là trade winds thổi theo hướng từ Tây Nam lên Đông Bắc. Ở miền Nam nước ta, mùa gió Nồm thường đem theo đám mây đen trĩu nặng hơi nước kéo từ biển vào đất liền, gây ra những cơn mưa như trút thường không kéo dài lâu. Vào mùa mưa những con sông cái chuyển mình như nước lũ đem theo biết bao phù sa để bón cho đồng ruộng. Những giòng nước trôi mãi quanh co qua những xóm làng để rồi cuối cùng thì chẩy ra cửa biển. Đã tự bao đời nước vẫn từ nguồn đổ ra biển, tựa như thời gian, đã đi qua mà có bao giờ quay trở lại?

Thơ Nguyễn Tấn Lực

0

1 – Bách Khoa Ơi Em Chẳng Về Đâu !

Bách Khoa ơi em chẳng về đâu
Sương buồn giăng nhuộm kín mái đầu
Anh có còn thương thời áo trắng
Có phút giây nào chợt nhớ nhau

Mái trường ơi em chẳng về đâu
Tuổi xuân xưa nay đã úa màu
Sân trường phượng vỹ giờ xa lắc
Bờ sông bãi cát một khúc đau

Thơ Phạm Đình Dũng (Đình Dũng Kim Chi)

0

VUI NGÀY HỘI NGỘ
( Kỹ niệm lần họp mặt tháng 9/2022 tại Hoa Kỳ )

Cũng đã bốn mươi tám năm rồi
Từ ngày bước vào trường Phú Thọ
Bao nhiêu kỹ niệm vẫn còn đó
Không biết có còn gặp nhau không

Ngày đó chúng mình tóc còn xanh
Đôi mắt, chân đi còn tinh anh
Các bạn chúng mình ai cũng vậy
Bây giờ sức khỏe thấy mong manh

The Way Of Time

0

Năm ấy là năm 1991, chưa bao giờ trời California mưa như thế. Cô bạn mới của tôi rất đặc biệt. Hôm ấy cô đi học về, khoe có người để ý. Tôi ngồi nghe gật gù, chúng tôi hay ngồi trên cái balcony ngó ra con hẻm nhỏ đầy xe, điểm thời sự hàng ngày.

Lan nhỏ nhắn, rất xinh đẹp. Là người công giáo, cho nên thỉnh thỏang Lan cũng dẫn tôi đi xem lễ nhà thờ, và lần nào cũng bỏ tí tiền vào thùng.

Vì có bạn trai cho nên Lan rất siêng trang điểm. Buổi sáng thứ bảy, trời còn mờ mờ sáng, Lan đã mang son phấn ra sửa soạn. Lan kẻ mắt rất kỹ, vừa làm vừa nói cho tôi biêt thế nào là môt đôi mắt đẹp, một làn da đẹp v.v. Tôi lãng đãng mơ màng nhìn ra ngoài balcony, cây oak tơi tả vì gió mưa tối hôm qua. Tôi thấy buồn và lạc lõng.

Những Cánh Bèo Giạt

0

Xe bắt đầu ra khỏi thành phố, tưởng sẽ bớt đông đúc, nhưng ra xa lộ càng nhiều xe hơn. Gần Tết, mọi người đổ xô về quê ăn Tết. Xe lớn, xe nhỏ, chật ních cả xa lộ, chen chúc nối đuôi nhau dài thườn thượt cả mấy cây số. Các xe hai bánh chạy tràn lên cả lề đường, chui qua các ngõ nghách nào mà xe có thể qua lọt được. Xa lộ trở thành một dòng hổ lốn, ầm ĩ tiếng máy xe, tiếng còi, tiếng người la ó, bụi đường khói xe ngột ngạt.

Đoạn đường đi không xa, nhưng kẹt xe nên mất khá nhiều giờ mới ra khỏi thành phố. Ra đến vùng ngoại ô, xe cộ thưa bớt, mọi người mới cảm thấy dễ thở một chút. Hai bên đường hiện ra những hàng cây xanh tươi mát. Những rừng cây cao su cao ngất, thẳng thớm. Những ruộng đồng mơn man trong gió ban mai.

Nhớ Lại Vài Chuyện Cũ

0
NSHimage001

Thấm thoát thoát nhìn lại đã gần nửa thế kỷ kể từ lúc lứa tụi tôi thi tú tài. Tú tài năm đó (1974) hay được gọi là tú tài IBM vì là lần đầu tiên không thi viết tay và thầy/cô chấm bài như kiểu cũ mà là lựa câu trả lời đúng trong số a, b, c, d… và do máy tính điện tử IBM chấm.

NSHimage001
Hình 1. Bằng tú tài IBM (hình từ internet)