Hàn giang ơi! Trời trăng sông có lạnh.
Dải ngân hà ánh chạnh một sông đêm.
Con thiên mã lồng lộn lên đếm vòng nhật nguyệt
Đêm rỏ máu,đêm tuyệt vọng ,chiu chắt chút phù vân.
Chiều mù sương sân hận bến quạnh hiu
Ngươi về mây nước tím chiều ướt mi
Hàn giang ơi! Trời trăng sông có lạnh.
Dải ngân hà ánh chạnh một sông đêm.
Con thiên mã lồng lộn lên đếm vòng nhật nguyệt
Đêm rỏ máu,đêm tuyệt vọng ,chiu chắt chút phù vân.
Chiều mù sương sân hận bến quạnh hiu
Ngươi về mây nước tím chiều ướt mi
Ngày xửa ngày xưa “(cuối đời Ngụy đầu đời Tấn , vào thế kỷ thứ III)cách nay khoảng hơn 1700 năm. Có bảy ông nhà thơ nhà văn Trung Hoa , chán cường quyền , chán vòng danh lợi đua chen , chán cảnh đời giả trá phù vân bỏ vào ở ẩn trong rừng Trúc , đàm đạo văn chương , Đạo học LãoTrang,ngâm vịnh , hát xướng , Uống rượu đàn ca. Đó là các ông :
Nguyễn Tịch (210-263)
Kê Khang (223-263)
Lưu Linh (220-300)
Sơn Đào (205-283)
Hướng Tú (221-300)
VươngNhung (234-305)
Nguyễn Hàm (Không rõ năm sanh ,năm mất)

LTS. Bài này đã đăng trên website của Nữ Trung Học Qui Nhơn
Đã hơn hai mươi năm, lan không về thăm biển
thăm lại con đường một thuở trắng áo bay.
Biển không khóc ngày ly biệt
chỉ trút chút xao lòng trong gió
âm thầm vặn xoắn những ngọn dương.
Tiễn đưa hai bạn AH74 Võ Quang Thịnh và Nguyễn Minh Tuấn trở lại Cali nắng ấm cuối tuần vừa rồi. Cuối tuần nay, tuần cuối cùng của mùa hè 2009, Toronto Gang lại tụ họp tại nhà ACK Trần Quang Kim ở Hamilton, cách Toronto khoảng 70 cây số để lội rừng.
Tập hợp lúc 11 giờ sáng, hiện diện có Dương Quang Bổn, Lê Minh cùng với các hiền thê và mấy nhóc tì, và người viết. Sau khi lai rai vài ba sợi, đưa cay món gỏi tai heo ( bà xã DQBon làm ) và hến xúc bánh tráng ( my specialty ), mọi người lên đường leo đèo vượt suối.
Gởi tặng anh chị A74 và riêng tặng anh Bổn ” Hàng Không Mẫu Hạm A74″ vừa mới ” đóng” .Mẫu Hạm này muốn neo vừa bến Hoa Sứ Văn Thánh và để chuyên chở tình bạn khắp năm châu bốn bể về dự Reunion kịp lúc trong buổi chiều nên được… thiết kế theo kiểu ” thiên biến vạn hóa” lúc ..to lúc ..nhỏ, lúc … lội dưới biển lúc… bay trên trời ….. Đây là lần đầu tiên mình “đóng” loại tàu đặc biệt này nên có điều gì sai sót anh chị bỏ qua cho nhé.
Nắng Văn Thánh chiều nay rực rỡ
Mẫu Hạm mình chuẩn bị ra khơi
Màu sơn bóng loáng ngời ngời
Do anh chị Hóa đêm ngày phát minh.
Máy móc thời có anh Cơ Khí
Đèn sáng ngời anh Điện lo toan
Đì dai thiết kế thênh thang
Anh Công Chánh lập thật là …mô đen.
Anh Thủy Lợi đào con kênh rộng
Mẫu Hạm mình rẽ lối ra sông
Theo sông ra biển mênh mông
Lần gặp gỡ Võ Quang Thịnh (VQT – AH) và Nguyễn Minh Tuấn (NMT) kỳ này có nhiều lý thú !
Thiền sư VQT thì đã có dịp diện kiến trong kỳ Họp Mặt 2004 ở Toronto. NMT chỉ nghe qua nhiều “biệt danh”!
Chương trình gặp gỡ gồm 2 lần: Lần đầu, thứ Sáu Sept. 11, ăn trưa ở nhà hàng. Ngoài NHHùng, TVNhân, LMinh, LDKiên, VNToàn, DqBổn còn có sự xuất hiện đặc biệt của NThếHùng. Sau đó 4 tay AH: Tuấn, Toàn, Thinh, Nhân lên đường đi Ottawa. TTHạnh “nôn nóng”, đứng ngồi không yên, cứ 1 chút lại gọi xuống hỏi “khởi hành đi chưa”, thét rồi phải nhắc với VNToàn “ TTHạnh nóng quá thì cứ lái xe xuống Kingston gặp nhau giữa đường cho bớt nóng “!
Còn nhớ vào những năm cuối cùng của bậc trung học, thầy cô dạy môn Việt văn thường cho học trò làm luận văn bình giảng những bài thơ Song Thất Lục Bát hoặc những bài Hát Nói. Một trong những bài thơ đó có hai câu đã đeo đuổi người viết dai dẳng cho đến nhiều năm sau trung học:
Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì.
Mèn đét ơi, thuở đời nay mình là con nít mới lớn, ăn chưa no lo chưa tới, còn ăn bám cha mẹ, vẫn cắp sách tới trường mà thầy cô lại bắt bình giảng những tư tưởng cao siêu, những nhân sinh quan đúc kết kinh nghiệm sống một đời… Không biết bạn bè khác bình giảng ra sao chứ với tôi những bài luận văn với đề tài như thế thường là nộp giấy trắng hoặc chỉ lặp lại như vẹt những gợi ý hoặc hướng dẫn trong sách giáo khoa thời đó.
Đông Tây Gặp Nhau:
Một vài năm sau đó tình cờ lại được đọc một vài truyện dài được dịch sang tiếng Việt của Erich Maria Remarque , tác giả người Đức. Trong một tác phẩm của EMR ( hình như là Khải Hoàn Môn – Arch of Triumph ) có một đoạn tác giả mô tả cảnh sinh nở của một người đàn bà ( gypsy ?) trên đường chạy trốn sự săn lùng của Đức- quốc- xã. Nghe đứa bé cất tiếng khóc oe oe chào đời, nhìn thấy máu me sản hậu, tác giả đã cho một nhân vật nam của mình, trong một giây phút cảm nghiệm lẽ nhân sinh, bật thốt lên rằng “ con người sinh ra, máu và nước mắt…”
Lời Tác Giả: Gởi các bạn bài thơ đọc cho vui .Theo tui nghĩ sống ở đời ai cũng có đánh rơi hết từ hữu hình đến vô hình , từ vật thể đến phi vật thể -Tui chỉ nêu cảm nhận của tui về một mảng nhỏ . Tuy nhiên có nhiều từ ngữ mang kết cấu của câu chuyện hoặc cổ xưa , mong các bạn thông cảm và bỏ quá cho. Xem đây là tâm tình của tui với các bạn.
Đánh rơi Nòng Nọc(1) lên Trời.
Hè mưa đông nắng ới ời Ông Giăng. (2)
Đánh rơi Trê Cóc(3), Kết Thằng. (4)
Đá cuội òa khóc , ăn năn sơn hà
Đánh rơi” Đứa Trẻ Lên Ba”(5)
Linh hồn bất tử ta bà hư vô
Đánh rơi Ngũ Hổ Đông Hồ(6)
Âm Dương (7) biền biệt Hà Đồ Lạc Thư(8)
Đánh rơi Đồng Cổ(9) Thái Hư(10)
Nhật hoa , Long Nữ(11) ngủ say trên đồi
Đánh rơi cóc tía(12) mất rồi
Dã tràng nhặt cát , luân hồi sóng xô
Đánh rơi chiếc áo vải thô
Anh hùng lụy gối nấm mồ vinh hoa.
Hoàng Minh
LTS. Bích Thủy là mợ của Trần Viết Hiếu ACC74 , và cũng là bạn của bà xã của Phan Hưng Tài ACC74 , Tài đang sinh sống ở Texas . Xin phép chị (mợ nghe già quá!) cho đăng bài này lên chia xẻ với các bạn trong mùa Vu Lan.
Khi đàn Sonate Ánh Trăng con cảm hay thấy được gì?
Đó là câu của Soeur dạy piano cau có hỏi tôi khi tôi 17 tuỗi và bắt đầu học bản nhạc này, vì có thể tôi đàn như một cái máy không bỏ một chút “hồn” nào vào bản nhạc. Tôi nhớ hình như hôm đó tôi không có câu trả lời.
….Sau hơn 35 năm, hè này tôi học lại bản nhạc này. Chỉ cần đánh trơn tru vài giòng nhạc bất kỳ ở trang nào, nghe cái mélodie(âm điệu) của nó, tôi có thể hình dung ngay ra một mảnh trăng tròn thật sáng thật đẹp, đang lờn vờn qua những đám mây, khi mờ khi tỏ, vào một đêm khuya trong một khung cảnh vùng quê Texas thật thanh bình, tĩnh mịch.
Tối qua rằm Vu Lan ngắm trăng tròn, tôi lại thương nhớ cha mẹ đã khuất bóng một cách lạ lùng.Tôi không tin vào những điều nhảm nhí nhưng lại thích sưu tầm huyền thoại(myths). Người Cổ Hy Lạp cho rằng mặt trăng là nơi gia cư những người khuất bóng. Người Ấn Độ thuở xưa cũng cho rằng linh hồn người chết tạm trú nơi “chị Hằng” để chờ ngày tái sinh….Và mỗi lần nhớ cha mẹ như thế, đàn bản Sonate Ánh Trăng này giúp tôi vơi bớt đi nổi buồn tủi trong lòng. Âm điệu liên ba (triplets) nhẹ nhàng của Sonate có khi nghe như tức tưởi, có khi nghe như cứ lờn vờn như một tâm trạng buồn buồn lững lơ không diễn tả được….
Bích Thủy đặc biệt thương tặng chị Ai Cơ bản nhạc này để tưởng nhớ mùa Vu Lan đầu tiên mất Mẹ.
Nhân lễ Vu Lan mùa báo hiếu 15/07 Âm Lịch (03/09/2009)
Xin được cài lên ngực áo một Bông hồng Đỏ cho các bạn còn có Mẹ
Và cũng xin được cài lên ngực áo một Bông hồng Trắng cho các bạn đã không còn Mẹ
Để chúng ta luôn luôn nhớ về Mẹ, Cha
Gởi đến các bạn , bài Bông Hồng CÀi Áo của Phạm Thế Mỹ
phutho74.com