Tôi quyết định đi VN vì cái buổi họp mặt 30 năm sau, lính Ngự Lâm(của Alexandre Dumas ) chỉ có nổi tập truyện 20 năm sau , còn A74 bảnh hơn họ nhiều có cả 30 năm chờ đợi, có thật quý vị chờ nhau đến 30 năm, hay đây là thời điểm mọi người cần gặp nhau, kẻo mai này có ai bỏ cuộc chơi thì chúng mình cũng « đã có gì với nhau » hôm nay rồi.
Từ đầu năm ông Chủ Xị Hiếu ở Sàigòn đã làm công tác « tâm lý » rất hay, tin tức tung lên mạng từng ngày, làm trái tim tôi nao núng, lòng nàng cũng theo đó mà nghiêng ngã. Chúng tôi còn đắn đo, bỏ thằng con nhỏ ở nhà một mình ghê quá, cơm nước nó không biết nấu mà cu cậu lại khoái cái màn nướng thịt barbecue, không khéo thịt chưa chín mà nhà cháy rụi thì rách việc. Tôi tâm sự với thằng con lớn, nó trấn an :
– Bố khéo lo, nó đã hai mốt tuổi, làm gì đến cháy nhà.




