Trang Nhà Blog Trang 38

Gặp Gỡ

3

Anh,
Đất trời đã sang thu khi ta lần đầu hạnh ngộ.
Niềm vui và sự yên ả mới.
Chào đời.

Con đường xuân hạ hai mùa ta đã đi qua,
Con đường của em – gập ghềnh bao hối tiếc,
(con đường của anh – làm sao em biết!)
Mình đã như hai hạt cát -cô đơn vụng về- ở đầu này và đầu kia của biển,
Như hai cánh sao cuối trời -ánh sáng nghèo nàn- không với tới được nhau.

Tin Buồn: Thân Phụ bạn Nguyễn Sơn (ACC74) vừa qua đời

1

Các bạn ACC74 ,

Được tin buồn là Bác Nguyễn Sung , Thân Phụ của bạn Nguyễn Sơn ACC74 ,vừa qua đời vào ngày Thứ Bảy 5.3.2011 tại Hội An , hưởng thọ 90 tuổi .

– Lễ khâm liệm được tổ chức vào lúc 13:00 trưa ngày Chủ Nhật 6.3.2011. Linh cửu hiện đang quàn tại số nhà 78 Trần Phú – Hội An .
– Lễ viếng từ 17:00 ngày Chủ Nhật 6.3.2011 đến 9:00 ngày Thứ Bảy 12.3.2011. .
– Lể động quan sẽ tiến hành vào sáng ngày Thứ Bảy 12.3.2011.
 
Xin chia buồn cùng Bạn Nguyễn Sơn và gia đình .

Cầu nguyện cho Bác sớm Vãng sinh miền Cực Lạc .

Bạn bè A74

  

Về Sơn Trà

0

Thân tặng Nguyễn Hải Đà

Về lại Sơn Trà nghe xao xuyến
Mấy mùa mưa nắng dễ đâu quên
Lá vẫn biếc xanh màu nhung nhớ
Hoa rừng vẫn đượm sắc hương xưa

Mây xuống chập chờn quanh đỉnh núi
Đường lên heo hút lạnh lưng đèo
Con dốc thở phào sương trắng xóa
Suối ngàn róc rách nhạc bay theo

Buồn

0

Em nay buồn lắm ,mấy chị ơi!
Ở trỏng có vui, hú về chơi.
Ở đây hiu hắt, trời se lạnh.
Nhớ lắm Sài gòn , nhớ chơi vơi!
“Tứ cố vô thân” từ dạo ấy
“Ba chìm bảy nổi” chẳng thảnh thơi.
Em về , rồi lúc em không bận
Chị Em ngồi ngắm bóng trăng chơi.

Nguyễn Hoàng Minh

  

Xuân Nhật

0

Sáng xuân chiếc lá rơi ầm.
Chiều xuân hạt đậu nãy mầm không thôi.
Sóng xô lớp lớp liên hồi.
Vào trong tịch lặng , lên đồi tỉnh say.
Vô cùng lưu chuyển mới hay.
Thu đông xuân hạ không ngày Như Lai.
Ngoài hiên nỡ một hoa mai.*
Bổng dưng tự tại khoan thai một thời.

Nguyễn Hoàng Minh
Xuân Tân Mão

* học từ lời kệ trong bài “Cáo tật thị chúng) của thiền sư Mãn Giác :
“Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
  

Rơi Lệ Ru Người

3

Có những bài hát thoạt mới nghe qua, đã cảm thấy đó là một ca khúc hay. Tuy nhiên sự cảm nhận ấy chỉ là một sự cảm nhận mơ hồ, mông lung và chưa rõ ràng. Phải đợi đến lúc nghe đi nghe lại không phải chỉ một mà nhiều lần, hoặc đầu hôm trước giấc ngủ, hoặc những lúc nửa đêm chợt thức giấc, không gian quanh mình im lặng đến nỗi tưởng chừng như nghe được cả giọt sương rơi lẫn tiếng sóc chuyền cành, bạn ơi bạn tin tôi đi đến lúc đó cảm nhận của mình về ca khúc ấy sẽ thay đổi.

Rơi Lệ Ru Người của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một trường hợp điển hình.

Kỷ Niệm Tình Yêu

0

Ngày Tình Yêu mình đến bên nhau
Vào một mùa xuân tiết trời se lạnh
Em thơ ngây như loài chim nhí nhãnh
Áo trắng dịu dàng choàng cặp che ngang

Ngày thật đẹp trời mùa xuân mới sang
Bướm lượn chim ca dạt dào yêu mến
Đời thật vui mừng ngày em đến
Sao trong anh như đã hẹn tự bao giờ

40 Below

0

Một anh bạn học rất sính dùng cái từ Ăng-lê selective memory, trí nhớ lọc lựa, lựa điều muốn nhớ và chọn chuyện để cố tình quên. Rồi có những lúc vô công rỗi việc như lúc nầy, ngồi suy đi ngẫm lại, thấy quả thật trong cuộc sống đụng phải cái gọi là selective memory này không phải là ít.

40 below là một trường hợp trí nhớ lọc lựa như thế.

Hai mươi mấy năm về trước, đã phải trải qua nhiều ngày tháng ăn dầm nằm dề trong trại tị nạn Palawan, Philippines, sống nhờ lòng nhân đạo của thế giới qua Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, một cơ quan quốc tế chuyên lo giúp đỡ việc định cư cho những người tị nạn và những người bị buộc rời khỏi nơi thường trú (displaced person.) Đến khi được phái đoàn Canada phỏng vấn nhận định cư, với mớ kiến thức thu thập thời trung học và qua sách vở, biết rằng Canada là một quốc gia giáp với Bắc cực, thuộc vùng hàn đới, khí hậu lạnh lẽo nên khi phỏng vấn mới ngỏ ý xin được định cư ở Vancouver, thành phố ấm áp nhất nước. Gõ thì được mở, xin thì sẽ được cho, năm 1984, với mảnh giấy di trú phân loại vô tổ quốc (stateless), đặt chân tới Vancouver, khởi đầu cuộc sống mới của một di dân.

Thăm Bệnh Viện Ung Bướu Sài Gòn

2

Hôm 25/1/2011, Ngọc Anh, Xuân Mỹ – bạn của tụi Dung, cũng học ở trường mình, và Dung đã mang quà Tết đến cho các cháu ở Bệnh Viện Ung Bướu.

Buổi sáng, Dung gọi điện thoại tới bệnh viện hẹn giờ thì mới biết sỉ số đã lên tới gần 200, cho nên Dung phải tức tốc đi mua thêm 20 phần bánh kẹo sữa. Tiền trong phong bì thì do hôm Noel cũng đi tặng quà cho các cháu ở đây cùng nhóm bạn Vạn Hạnh của Dung cũng còn thừa, thêm bạn Bích Hà ATL76 gởi phụ nên vừa đủ 200 phong bì.