Trang Nhà Blog Trang 62

Ý Nghĩa Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương

1

Mỗi năm, cứ đến ngày 10 tháng 3 Âm Lịch, người Việt , người Việt khắp nơi trên thế giới đều long trọng tổ chức Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương để tưởng nhớ đến Quốc Tổ và các Đấng Tiền Nhân đã có công dựng Nước và giữ Nước, theo đúng tinh thần và đạo lý được đúc kết qua câu đối tại đền Hùng:

Lăng tẩm tự năm nào, núi Tản, sông Đà, non nước vẫn quy về đất Tổ
Văn minh đương buổi mới, con Hồng, cháu Lạc, giống nòi còn biết nhớ mồ Ông.

Domino

0

Bè Mandolin do Hiếu soạn và Hiếu đã diễn ở Trường  năm 1977 , nhưng nếu nghe chỉ một mình mình nó thì khó nhận ra bài Domino nên Hiếu thêm vô Melody và bè đệm guitar cho dễ nghe . Ngôn đã giúp Hiếu chép lại trên web và cho nó tự diễn tấu , Ngôn ghi lại bằng MP3  .

Cache Cache

0
Bài này những năm  75 – 76 – 77  Hiếu hay chơi Mandolin ở trong Trường , từ khi Học Chính Trị cho tới Hội Diễn Văn Nghệ .
 
Bè Mandolin và Guitar thì có sẵn , bè Mandole Hiếu ghi lại bằng trí nhớ . Ngôn đã  giúp Hiếu chép lại trên web và cho nó tự diễn tấu , Ngôn ghi lại bằng MP3  . Hiệu quả âm thanh được tạo ra bằng  3  loại nhạc cụ vừa kể , Melody chính là bè Mandolin .
 
Nội dung bài CACHE ! CACHE ! như sau :
 
Chàng trai và Cô gái yêu nhau , nhưng họ không thể nào vượt qua số phận để đến với nhau do hai gia đình không ưa nhau hay nói chính xác hơn là thù ghét nhau . Vì rứa họ bàn nhau bỏ trốn để đi một nơi mà ở đó chấp nhận Tình yêu của họ , một nơi nào khác với nơi chốn mà họ đã sinh ra và lớn lên nhưng đã từ chối Tình yêu của đôi Tình nhân  .
 
– Đoản khúc đầu tiên được viết trên cung Đô Trưởng  ( C – Major ) với hai phần khác nhau , diễn tả lúc chàng trai xâm nhập vào dinh thự của cô gái để cùng Nàng ” Vượt sông ” . Cả hai đều đã lọt qua vòng rào canh gác của gia đinh và chuẩn bị trốn chạy  .
 
– Đoản khúc kế tiếp là lúc Chàng và Nàng đang trên lưng ngựa lao vút về phía xa , nơi mà họ dự định sẽ là Tổ ấm . Tác giả (  Chưa sưu tra được lý lịch ! ) viết đoản khúc này trên cung La Thứ  ( La – Mineur ) với nhịp điệu hân hoan và Hạnh phúc .
 
– Đoản khúc thứ ba lập lại phần thứ hai của đoản khúc đầu tiên diễn tả lúc Dinh thự của Cô gái biết được Cô gái đã bỏ trốn cùng người tình , họ tập họp gia đinh rượt theo để bắt lại Cô gái và cả chàng trai đem về xử tội !
Story không hề có chút nào lãng mạn : Đôi tình nhân đã bị bắt khi họ sắp kết thúc chuyến hành trình trốn chạy về … Thiên Đường .
 
– Đoản khúc cuối là kết hợp niềm hân hoan của gia đình cô gái khi Gia đình và toán gia đinh  lướt trên vó ngựa mang đôi tình nhân bất hạnh trở về nhà trị tội theo Gia quy ! Cả hai giai điệu hân hoan bằng La thứ và kết thúc huy hoàng bằng Đô trưởng nghe tuy hay nhưng rõ ràng người nghe vẫn không hài lòng chút nào về đoạn cuối của một Love story đáng yêu như vậy cả ! 
 
Bản thân Âm Nhạc vốn là không hề có .. hậu , vì vậy chẳng trách chi Cha Ông chúng ta đã từng  gọi ” Xướng ca vô loại ” !!!
 
Bài nhạc để bạn nào muốn tập đàn thì tải xuống:
Công khó trong chuyện này vào tháng  3/2008  chính là Ngôn đó nghe .

Bà Ngoại của bạn Trần Viết Hiếu qua đời

1

Được tin Bà Ngoại của bạn Trần Viết Hiếu đã qua đời vào tối thứ Ba ngày 24 tháng 3 năm 2009 tại Saigon , hưởng thọ 96 tuổi.

Lễ an táng đã được cử hành vào lúc 6:00 sáng thứ Sáu ngày 27 tháng 3 năm 2009 tại nghĩa trang Gò Dưa, Thủ Đức.

Xin thành thật chia buồn cùng bạn Trần Viết Hiếu và gia đình.

Cầu nguyện linh hồn bà cụ sớm được tiêu diêu nơi miền cực lạc.

 

phutho74. com và anh em A74

Đào phai

5

LTS. Bài viết này là cho kỷ niệm ngày giỗ thứ 18 của Đào Xuân Ngọc. Có kỷ niệm gì để kể thêm thì xin các bạn viết trong phần Lời Bình Luận bên dưới hay gởi bài về.

Thúc Quang báo tin:”Ngọc mất rồi!”. Dẫu biết giờ phút ấy thế nào cũng tới, nhưng sao vẫn thấy bất ngờ, hụt hẫng. Tan sở, mình đạp xe ra đường Trần Quang Khải , đặt một vòng hoa trắng với hàng chữ “Vô cùng thương tiếc, Đào Đào ơi!”. Nhìn thấy vòng hoa, Phi Ích Cương hỏi “Tại sao là Đào Đào?” Vì đó là cái tên Ngọc thích và thường xưng như vậy mỗi khi viết thư cho mình.

 
Phương Anh & Ngọc

Làm sao không thương tiếc một cô bạn đặc biệt như thế, xẻ chia với mình nhiều như thế những buồn vui khi còn đi học, khi đã ra đi làm. Ngọc giản dị như…một chàng trai. Sinh nhật Ngọc là 20/10, trước đó 10 ngày, 10/10 là sinh nhật Bích Huyền. Nhớ có một lần, tới SN Huyền, nghèo quá, không mua được quà gì đáng giá cho bạn ngòai một đọan ruban màu. Sáng đó, vô lớp, mình đã thắt 2 cái nơ bằng ruban buộc lên tóc Huyền để làm…quà sinh nhật. Món quà nhỏ xíu, bất ngờ đó làm 4 cô Xây dựng (lúc đó hình như Cường đã nghỉ học) vui lắm. Nhưng sau đó Ngọc thì thầm:”SN tao mày đừng có làm như vậy nữa nhé! Tao không thắt nơ như vậy được đâu, ngượng lắm !

 

Rồi lần đi lao động Tân Long. Lúc đó mình đã thấy vui, không hãi hùng như thời Phạm Văn Cội. Nhớ đêm biểu diễn văn nghệ cuối cùng trước khi về, Tổ 3 của Ngọc đã có một buổi trình diễn xuất sắc với màn múa của Phạm Kim Sang và dàn hòa tấu đàn miệng của mấy bạn trong tổ. Ngọc không ra biểu diễn nhưng cố võ nhiệt tình bằng những trận cười nghiêng ngả vì màn biểu diễn quá độc đáo. Nhớ hòai gương mặt đầy “diễn cảm” của Sang khi hát “Lá đỏ” cải biên: Ngọc ơi! Tân Long lộng gió !

 

Thực tập tốt nghiệp, Ngọc cùng tổ với Lợi, Thiết, Tuấn (voi) và mình. Lúc đầu, còn ngồi chung với nhân viên của Viện thiết kế vậy mà cả hai đã có một lần cãi nhau chí chóe trong phòng, Thiết và Tuấn can không nổi. Lúc cãi nhau thì giận, tức, nước mắt…nhưng cũng không thiếu những lần ở lại thật muộn để làm bài, chở nhau về bằng xe đạp trong đêm, hay cùng Đà, thống kê dùm mình những bảng cốt thép cho kịp trước ngày bảo vệ.

 

Ra trường, Ngọc về Long An, có dịp thực hành nhiều những bài học đã học. Ngọc than ”Trên bàn tao không lúc nào vơi bảng vẽ”. Rồi về lại Sài Gòn.

 

Đám cưới mình, Ngọc may dùm 2 cái ruột gối nhồi bông gòn. Vội lắm nên không kịp lấy hột gòn ra, gối một thời gian thì gòn đi đàng gòn, hột đi đàng hột. Quà cưới là những đồ dùng trong nhà bằng nhựa màu xanh lá chuối non (Ngọc biết mình thích màu đó). Những món quà giản dị ấy, gói ghém bao yêu thương bạn bè, bao giờ mình mới quên!

 

Được tin Ngọc bệnh từ Sơn, em Đà. Bàng hòang . Thương Ngọc, thương cu Linh còn quá bé bỏng. Vào Chợ Rẫy thăm Ngọc mà lòng xót xa vì sự lạc quan của Ngọc. Ngọc nói “Vào làm gì, ít hôm nữa tao khỏe về nhà rồi đến chơi”. Ngọc không biết bệnh mình, tưởng rằng đã được giải phẫu để chữa dứt bệnh. Ngọc về nhà ba mẹ, cứ héo mòn dần , nhưng đôi mắt vẫn rất sáng, rất tinh anh dưới đôi mày rất đậm của Ngọc. Mình đã tự trấn an, con người với đôi mắt sáng như vậy thì không thể chết được, khỏang 2 tuần trước khi Ngọc mất, trong lần cuối thăm Ngọc.

 

Hôm đưa Ngọc đi hỏa táng, xe tang chạy từ nhà ba mẹ Ngọc, đường Phan Kế Bính, vô tận cuối đường Trần Hưng Đạo để Ngọc nhìn lại tổ ấm của mình rồi sau đó, không biết gia đình có chủ ý không hay do thuận đường, rẽ qua Lý Thường Kiệt để đi Bình Hưng Hòa. Khi xe đi ngang cổng trường xưa, nghĩ rằng Ngọc đang giã biệt ngôi trường đã học bao năm, rằng từ nay, nơi này vĩnh viễn chẳng còn in dấu chân của  Ngọc, nỗi nhớ thương dâng đầy trong mắt và tuôn trào không kềm chế nổi.

 

Nhớ Tết nào phòng khách nhà ba mẹ Ngọc cũng được chưng một cành đào nở hoa rất đẹp mà chợt nghĩ Ngọc như một nụ “Đào” chưa kịp nở trọn vẹn đã vội phai, rơi rụng giữa xuân thì.

Phạm Thị Ngọc Dung
19/3/2009

Bài Ca Cạn Hồ Trường

1
Đêm nay hội cùng bạn , cùng gió trăng mây.
Gõ nhịp phách , ca tràn ra trời đất,
Cạn hồ trường , bạt mạng kiếp đa mang.
Thân nam nhi , trai trẻ chẳng ra gì(?)

Tìm trong hoang sử

1

Một bác bỏ buổi cày ,
Một bác bỏ cuốc xe ôm,
Một ông trên giường bệnh.
Mấy anh bỏ buổi làm ….
Mấy anh em bác cháu …
Mấy con tuấn mã
Ngược thời gian ,
Bay nước đại về vùng hoang sử..

Thương Nhớ Đào Xuân Ngọc

2
LTS. Sắp giỗ lần thứ 18 của Ngọc, xin mời các bạn đọc và dành một vài giây phút để tưởng nhớ về cô bạn học cũ. Có kỷ niệm gì để kể thêm thì xin các bạn viết trong phần Lời Bình Luận bên dưới.
 
Đào Xuân Ngọc từ năm 1977 chơi thân trong nhóm gồm Hải Đà, Lê Phước Quỳnh (hiện ở Canada), Lê Văn Việt, Nguyễn Văn Nhường (Tiền giang) và Võ Ngọc Vĩnh (Quy nhơn).
 
Khoảng tháng 3 năm 1977, Ngọc mời Vĩnh, Nhường và Quỳnh về nhà . Vĩnh rủ thêm Đà và Việt cùng đi. Té ra Ngọc biết anh em ở Ký túc xá đói, nên Ngọc đã xin suất bột mỳ của Ba Mẹ Ngọc (Ba Mẹ Ngọc cùng làm ở Hội văn nghệ nên cùng suất thực phẩm), Ngọc trộn bột mỳ với  đường, nhào thành từng miếng bánh nhỏ hình tam giác, bỏ vào chảo dầu phụng đang sôi, thành ra bánh chín ra đến đâu thì anh em đói ăn đến đó. Lúc đầu còn ngượng, sau thì ăn láng, tráng miệng bằng xoài xanh của Nhường đem từ quê lên, ăn xong ê cả răng, đó là kỷ niệm đầu tiên của Đà về Ngọc.
 
Kỷ niêm thứ hai là có một lần xe đạp của Ngọc bị trật sên, Ngọc tự nhiên xoay ngược xe lại để sửa sên, sửa không xong bèn mượn cà lê tháo ra sửa xong chạy ngon lành. Đà thấy tính cách Ngọc như con trai,như đàn ông. Ngọc trong các cuộc họp thường bênh vực các bạn “bị yếu thế” và rất thẳng thắn.
 
Ngọc ra trường làm tại Long An, rất thân với chị Bạch Tuýêt ACC73 (vừa qua TĐTrà đi thăm, có pháp hiệu là Thích Nữ Huệ Ngọc, ở TV Thường chiếu). Sau đó chuyển về Liên Hiệp Cung Ứng Vật Tư khu vực 2 tại TPHCM, tách ra là Công ty Hóa Chất Vật Liệu Điện.
 
Ngọc lâp gia đình năm 1984, năm 1986 có con trai, chồng làm công tác chính trị. Ngọc bị bệnh ung thư bao tử, mất ngày 19 tháng 3 năm1991 (nhằm ngày 4 tháng 2 âm lịch). Ngọc sinh 20 tháng 10 năm 1956, vậy hưởng dương 36 tuổi. Con trai của Ngọc học Đại học ra trường hiện làm ở Sân bay Tân sơn Nhất, chồng của Ngọc hiện vẫn gà trống nuôi con.
 
Hải Đà rất quý Ngọc ở tính cách thẳng thắn và mong muốn Quỳnh và Ngọc đẹp đôi nên con gái đầu của Đà sinh năm 1983, Đà bàn với vợ đặt tên là Nguyễn Haỉ Ngọc Quỳnh (cháu học ở Hoa Kỳ, vừa trở về VN, cuối tháng này vào Sài gòn tìm việc, ngành Marketing Management). Tuy nhiên duyên hai bạn không thành, Quỳnh vượt biên tháng 7 năm1984, Ngọc lập gia đình tháng 10 năm 1984.
 
Lê Phước Quỳnh học chung với Đà từ năm 1971. Hai thằng cung đậu dự bị Y khoa Huế, Đà khuyên Quỳnh về Huế học. Khi Ngô thị Thanh Hương (học chung với Quỳnh, Đà và Cảnh Kỳ) báo tin đậu Phú thọ năm 1974, Quỳnh nói: Đà nói Quỳnh về Huế học chung, bây giờ Quỳnh ra Huế bị sưng phổi, có tin Phú thọ vây Đà theo Quỳnh vào Sài gòn. Đà OK, khi ta thân thiết với ai ta muốn người đó mãi mãi là bạn của ta, nên Đà ghép Quỳnh với Ngọc là vì vậy.
 
Đà có nhiều kỷ niệm về Ngọc nhưng Đà tin rằng trong cuộc đời này Đà sẽ gặp Ngọc trong bóng hình của cháu gái nào đó khoảng chừng trên dưới 20 tuổi, vì Đà tin rằng có luân hồi, có tái sanh và có duyên nhiều đời thì sẽ gặp nhau vô số kiếp nữa.
 
Nguyễn Hải Đà
tháng 3 năm 2009

Lên núi gặp Sơn nữ

2

Một ngày kia chim phượng trở về non,
Đang sải cánh vươn mình lên núi chúa.
Gió bạt ngàn lòng dạ bỗng nôn nao,
Thoáng xa xa chim loan vừa vẫy gọi,
Tiếng yêu đương xao động cánh rừng già.
Cao lồng lộng đôi thư hùng quấn quít,
Đem tâm tình đan kết giữa trời xanh.
Mây trắng ngừng trôi vì ngơ ngẩn,
Đôi trái tim rạng rỡ nét thiên thần !

Trương Đình Trà

 

Vô Đề

0
tng Nguyễn Hải Đà

Ông nay tuổi đã năm tư!

Vàng thau đã trải , hư danh đã từng.
Khéo khen con tạo quá chừng!
Làm chi cho lạc vào rừng vô minh.
Rồi ra giửa giấc giật mình.
Trăng vàng nửa chiếc , vô minh gánh đầy.
Cõi  mê làm chiếc thuyền gầy
Làm con chim nhỏ đưa ngày qua sông
Ừ rằng sắc sắc không không !
Lục đạo chốn ấy , mênh mênh khổ sầu!

 

Nguyễn Hoàng Minh

3/2007