Bà con A74,
Trước đây khi thấy tờ Thời báo Toronto đăng bài “Quốc hồn quốc túy” hôm Thứ Sáu ngày 06 tháng Bảy http://thoibao-online.com/the-gioi/thoi-su/7268–quc-hn-quc-tuy

Tôi cũng không để ý cho lắm tuy rằng bà Nguyễn Minh Thúy ở Burlington gần bên xóm Gà (Mississauga) của Tôi và hàng xóm của Trần Quang Kim ở Hamilton. Đến khi Lại Gia Định gởi bài “Bánh Mì Canada” lên diễn đàn thì tự nhiên cái cảm giác bánh mì “làm bằng bột mì Canada, không pha không trộn, làm từ Đà nẵng chở thẳng vô Sài Gòn” – nghe và nhớ Nguyễn Sơn nói câu này – … của những năm 77 ăn độn bo bo với canh “toàn quốc” hiện về liền! … Nói vậy thôi chớ hồi đó, cuối tuần, tụi Tôi (Văn Công Chiêu, Bùi Đức Mẫn, Đoàn Hồng Phúc…) hay kéo về Mỹ tho bằng xe đò hay xe đạp !. Dù sao ở gần nhà cá mắm cơm gạo cũng dễ thở hơn bà con ở Sài Gòn nhiều. Lúc ở chung với bà Mợ ở hẻm 87, đường Nguyễn Hoàng (Trần Phú), mỗi tháng lãnh tiêu chuẩn bột mì về, bả làm bánh mì, mấy đứa nhỏ nhá không nổi, để riết (bánh) khô khóc, khô queo, bả đem hấp nóng (như chỏ xôi vậy) chan mỡ hành, nước mắm tỏi ớt pha … kiểu như Bánh bèo bì Mỹ Liên ở trên Búng (Bình Dương) … Tôi còn chế thêm vô vài muỗng nước cốt dừa nữa cho giống kiểu Bánh tằm bì ở miền Tây!. Ăn vô hả ? ngon …. nhức răng luôn !! Có một buổi sáng đẹp trời, Tưởng Thanh Tùng ở số 17C, ghé qua rủ đi học, được bà mợ đãi cho mỗi thằng 2 dĩa, đã gì đâu!!. Quên luôn cho tới bây giờ chưa bao giờ được ăn lại (vì chưa thấy ai làm lại bao giờ !). Để coi cuối tuần nhậu nhẹt, tụ tập, Tôi sẽ đề nghị quý bà làm món này ăn sáng … coi có còn được cảm giác như thuở nào hay không ?.