Mới nhận được tin buồn là Bác Hoàng Thị Lộc, là Nhạc Mẫu của bạn Dương Anh Tuấn (ACC74) vừa qua đời vào lúc 6:40 ngày 15.4.2011 tại Sài Gòn, hưởng thọ 89 tuổi.
Lễ động quan sẽ được tổ chức vào lúc 14:00 ngày 17.4.2011 , an táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa.
Xin thành thật chia buồn cùng gia đình bạn Dương Anh Tuấn và gia đình.
“Trăng Chi Lăng mấy lần nhuốm đỏ quạch Sóng Bạch đằng ba bận há chửa kinh”
Bách Việt hề Bách Việt quốc Ngũ Lĩnh Linh sơn thoại Ngàn năm Trời thẳm lệ tuôn
Trăng chưa tròn Giấc chẳng ngon nước mắt năm ngàn năm , đông thành máu Gươm đã sắc?Ngựa đã thành ? Tương địa ngàn dặm ,mịt mù thăm thẳm xa Ngữa mặt ta hỏi trời Chống gươm ta hỏi đất Trời Đất mang mang , Mù mù mịt mịt Ai….
Một trong những tác giả có bài nhạc tôi thích nghe là Phú Quang. Những giai điệu ông viết cứ nhè nhẹ, từ từ len vào nằm yên trong ký ức và rồi một lúc nào đó chợt thấy ngân nga trong tâm tưởng, dịu dàng như một khúc ru. Những ca khúc của ông, sang trọng, da diết, là lời tự sự của một người đã đi qua thời tuổi trẻ, thủ thỉ về tình yêu, về cuộc đời và thế là chạm được vào những trái tim không còn trẻ.
Biển, nỗi nhớ và em Thơ Hữu Thỉnh
Phú Quang đem thơ về với nhạc rất tài tình. Những nốt nhạc của ông đi qua lời thơ như một làn gió nhẹ hoà quyện cùng thơ và rồi cất cánh – Một nhạc khúc đẹp cả lời và nhạc ra đời.
Bài thơ của Hữu Thỉnh vốn đã quá da diết với những ẩn dụ thật đẹp, Phú Quang đặt những câu thơ vào năm dòng kẻ, gởi vào một giai điệu – Một hòa quyện thơ nhạc tuyệt vời.
Anh xa em,
Trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồn một chút đã cô đơn
Gió âm thâm không nói mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em
Thích nhất hai câu này trong bài thơ của Hữu Thỉnh:
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn.
Anh không phải là chiều mà nhuộm em đến tím.
Mà Phú Quang đã khéo léo phổ thành:
Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn.
Anh không phải là chiều mà nhuộm em đến tím.
Không thể giải thích vì sao lại thích đến vậy! Có lẽ, câu thơ đã đẹp mà giai điệu lại quá tha thiết, chạm đến sự mãnh liệt trong tình yêu và mình thì…ngỡ ngàng trước sự tha thiết, mãnh liệt đó.
Và đến sóng còn không có nghĩa, khi ta xa nhau !
Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.
Thu Phương hát:
Quang Lý hát:
Thu Phương tha thiết, Quang Lý trải lòng, nhưng ấn tượng nhất với tôi là một đêm trăng mờ trên bãi biển Cửa Tùng, tôi được nghe bài hát này từ một cô nhân viên thư ký của Công Ty Cao Su Quảng Trị. Tiếng hát em mạnh mẽ hòa trong tiếng sóng, tiếng gió của biển đêm và làm mọi người ngây ngất.
Một dại khờ một tôi Thơ Nguyễn Trọng Tạo
Những câu lục bát bình dị của Nguyễn Trọng Tạo đã ở lại mãi trong tâm hồn người nghe bằng
những nốt – những nốt tài hoa của Phú Quang. Một đam mê! Một dại khờ!
Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng…một niềm vui… một buồn
Chia cho em…một đời xanh
Một cây si với…một cây bồ đề
Tôi còn đâu…còn đâu đam mê
Trời chang chang nắng… tôi về héo khô
Chia cho em… một đời thơ
Một đam mê… một dại khờ… một tôi
Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ, lặng rơi ướt đời
Thu Phương, Quang Lý và Quang Dũng, mỗi người đều hay. Thích phần hòa âm bài Quang Dũng hát.
Thu Phương hát:
Quang Lý hát:
Quang Dũng hát:
Im lặng đêm Hà Nội Thơ Phạm thị Ngọc Liên
Một bài thơ rất dịu dàng của Phạm Thị Ngọc Liên với những tứ thơ lấp lánh. Một đêm cuối thu đầy sương, một không gian nồng nàn mùi hương gợi nhớ mối tình đầu đã mất. Tất cả chỉ còn là sự im lặng tê người trong đêm Hà Nội.Nhạc Phú Quang đã đẩy nỗi cô đơn đến không cùng.
Phương Anh hát:
Thanh Lam hát:
Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn,
Trong căn phòng nhỏ.
Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương.
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya,
Không gian dạ hương sâu thẳm,
Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về.
Chỉ còn mênh mông gương hồ,
Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ.
Chỉ còn mênh mông gương hồ,
Từng hàng cây góc phố,
Ngây ngô nhìn nhau.
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu.
Anh đi có đôi lần nhìn lại
Chỉ còn em còn em im lặng đến tê người !
Điều giản dị
Phú Quang tự đặt lời nhạc cũng thơ không kém những bài thơ ông phổ nhạc.
Dịu dàng hạt nắng, đùa nhẹ trên áo,
Đôi môi em gọi bao khát khao,
Mắt em vời vợi đăm đắm trời cao,
Em mong manh tựa rừng cây trút rơi lá,
Gió chiều bỗng chợt xao xuyến khôn nguôi.
Người yêu ơi dù mai ngày cách xa
Mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta
Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em.
Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế,
Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao
Hay đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao.
Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu,
Nếu không có người mặt đất quá hoang vu.
Người yêu ơi dù mai ngày cách xa
Mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta
Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em.
Thích Lê Dung hát bài này nhất, quá..giản dị và trong trẻo dễ thương, nhưng thích phần điệp khúc và sự nhẹ nhàng của bản phối bài Ái Vân hát.
Ngọn nến
Khi ngỡ thời gian của mình sắp hết – ngỡ mình sắp bước qua một cõi khác-xa lạ- như những ngọn nến sắp rơi hết những giọt trong veo cuối cùng, Phú Quang đã tạ từ đôi mắt ánh lên niềm thương yêu trước một chia lìa tưởng là vĩnh viễn bằng giai điệu và lời tự tình này. Du dương và khắc khoải!
Bài thánh ca cho ta cho em
Và ngọn nến mong manh trong đêm
Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã
Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu.
Sao tình yêu còn dâng trong mắt em Cho ta nhớ một thời trai trẻ Sao mùa thu còn vương trong mắt em Cho ta tiếc một thời xa đến thế.
Dẫu một mai tình xa trong đắng cay Sẽ còn mãi những phút giây này…
Bài thánh ca cho ta cho em Và ngọn nến mong manh trong đêm
Bài hát do tác giả, Quang Lý và nhóm nữ ca Ti Gôn trình bày.
Những ca khúc của Phú Quang còn nhiều. Xin hẹn lần sau.
Thời gian… Biến những đền đài cung điện vàng son trở thành phế tích Phai tàn một thời liệt oanh Thương nhớ ngậm ngùi
Thời gian… Cho mắt môi em ngày thêm nồng nàn mơ mộng Cho trái tim ta ngày càng yêu em tha thiết Cho tình yêu em nở hoa vươn dài bay xa xa mãi Làm trái tim ta uất nghẹn dâng trào
Tôi thích tối chủ nhật. Khi bữa ăn tối đã xong xuôi và nồi niêu xoong chảo đã rửa sạch hết (tôi là cái máy rửa chén trong nhà). Khi mà cái quần và năm cái áo sơ mi để đi làm trong tuần đã ủi xong. Khi hai thùng rác đã được kéo ra phía trước nhà (thứ Hai là ngày đường phố nhà tôi đổ rác). Khi mà những bài hàng tuần đã đăng lên trang web xong xuôi. Thường tới mục này xong thì đã tới giờ đi ngủ để ngày mai đủ sức mà tiếp tục cày bừa. Nhưng lâu lâu cũng có bữa Chủ Nhật rảnh rổi hơn những Chủ Nhật khác, không phải vì một ngày tự nhiên dài thành 26 tiếng, nhưng vì tôi nổi hứng sảng. Tôi thường rót một li rượu vang đỏ, ngồi một mình trong phòng làm việc và nghe một hai bài nhạc…
Hôm nay tôi nghe đi nghe lại bài Đàn Về Với Im Lặng của Vỹ (Quốc Bảo đặt lời và hòa âm). Nhạc của Vỹ luôn luôn có ít nhiều gì đó mới lạ, ít ra là qua hai lỗ trai của tôi. Ví dụ, tôi nghe đi nghe lại dĩa Căn Nhà Nhỏ mà không thấy ớn (hi vọng là Căn Nhà Nhỏ sẽ sớm được phát hành sớm). Còn bài này nghe xong tự nhiên tôi liên tưởng tới vài bài hát của Mahler. Tự nhiên vậy thôi, tai tôi là tai trâu, không đủ trình độ để lý giải nhạc mà chỉ nghe và cảm. Có lẽ vì phần nhạc đệm, có lẽ vì bài nhạc là về cái chết…