• Sài Gòn 1979
  • Reunion 2009
  • Toronto 2004
  • Sài Gòn 2012
  • Phú Thọ
  • Texas 2017
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
Bạn đang ở: Trang Nhà Sáng Tác

Sáng Tác

Nguyên tác: Vasyl Gabor, “Potrapyty v sad,” trong "Knyha ekzotychnykh sniv ta real'nykh podii" [A Book of Exotic Dreams and Real Events], Lviv: 1999, trang 13–17.
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch từ bản dịch tiếng Anh của Patrick Corness và Natalia Pomirko, "Finding the Way to the Garden".

(cho Natalia)

Khu vườn đã có ở đó từ lâu rồi, nhưng không ai tới được, và điều này làm cho thiên hạ mất vui vô cùng.

Những ý tưởng này chợt lóe lên trong trí nhớ của tôi, tôi biết rất rõ vì sao lại như vậy và điều này càng làm tôi thêm đau lòng. Niềm đau còn dữ dội hơn vì nơi chốn và thời điểm khi những ý tưởng này bất chợt đến với tôi. Khu vườn cũ này nằm ở ngoại ô thị trấn. Trời đang cuối thu, ấm áp gắng gượng kiểu mùa thu, và tôi đang nhặt táo chín bỏ vô cái túi lính bạc màu. Dưới những tàn cây, mặt đất phủ đầy táo trắng xóa. Dưới ánh sáng mặt trời, vỏ của những trái táo nhìn thấy mỏng tanh và trong suốt. Tôi nhớ lại là mình đã không cưỡng lại được cái cám dỗ hái táo ở trên cây, mặc dù tôi đã hứa với bà lão chủ vườn rằng tôi sẽ không làm như vậy. Tôi bứt những trái táo một cách nhẹ nhàng nhưng mấy ngón tay tôi vẫn để lại những dấu ấn nhanh chóng trở thành những vết lở lạt màu. Khi tôi ăn táo, nước táo sủi bọt trắng đục chảy ra dính bết đầy tay, nên tôi chùi tay mình lên bãi cỏ ẩm ướt gần với sát mặt đất. Đây rõ ràng là những giống táo mùa hè, mặc dù tôi chưa bao giờ thấy táo mùa hè nào mà vẫn còn trái trên cây vào cuối mùa thu, khi những đám mây tuyết màu nâu phủ đen bầu trời buổi tối chiều và cái lạnh thấu xương như thể tuyết sắp bắt đầu rơi tới nơi, và bao phủ trái cây trên cây và mặt đất.

Ngày xưa đôi khi lên thị trấn Bình Đình ở chơi vài ngày, tôi thường gặp ông cùng một số bạn bè tụ tập chơi đàn trước nhà ông Ba Đờn. Các ông chỉ xử dụng nhạc cụ dân tộc, chơi nhạc một cách mê say quên cả đất trời chung quanh, quên đi quốc lộ 1 bên cạnh với xe cộ qua lại ồn ào và chợ Bình Định chỉ cách nơi các ông chơi nhạc chỉ vài chục mét.

Nhớ Bạn bè Long An + TTTú/HM/ĐT/TB/TQ

Kiếp trước bình sanh làm kiếm sĩ
Cớ chi làm lỡ một đường gươm
Thề mang chí lớn trong thiên hạ
Về đây xin chữa trị vết thương.

Bạn để dành ta chén rượu cay.
Cho ta nối tiếp kiếp tương lai
Để ta vơi ít nhiều ân hận
Để lòng ta được nhẹ như mây.

Năm 2009 hai đứa tôi xách túi về Sàigòn, một quyết định ngoài dự kiến vì năm đó chị em tôi không còn ở VN, bên chồng cũng chỉ còn gia đình anh cả thôi.

SG3

Thật lòng tôi đi theo chàng vì ĐH Bách Khoa Phú Thọ kỷ niệm 30 năm tốt nghiệp của niên khóa 74.

Trước đó trong diễn đàn của lớp chủ xị quảng cáo rầm rộ, « bạn ơi có bao nhiêu 30 năm qua rồi » làm con tim đám thanh niên ngày xưa rúng động dù bây giờ đã lên chức tía bày trẻ, có đứa phát tài là đại gia mới ghê.

Coronavirus CDC 645x645

Hôm qua nhân gian chìm đắm trong cơn hoảng loạn Dịch Cúm Tàu, truyền thông Hữu hay Tả khuynh thế giới mạnh ai nấy đồn thổi, đội ngũ BS chuyên khoa phân tích tranh luận không khoan nhượng vẫn chưa tìm ra lối thoát dập tan cái bẫy chết người.

Thế giới trắng đêm với thằng tàu cộng nham hiểm, bên này bên kia đại dương đồng loạt tuyên truyền số người bị lây nhiễm rồi lăn cổ ra chết tăng cao gần chạm cung trăng, ai ngu tin vào tin vịt chết ráng chịu.

image003

Nhân kỷ niệm 200 năm Cách Mạng Pháp, phái đoàn VN khăn gói quả mướp đi Paris theo thư mời của giám đốc công ty cung cấp thiết bị dây chuyền sản xuất Bột Giấy để tìm hiểu về các loại máy công nghệ và du ngoạn xứ Tây.

Sau chuyến bay dài cất cánh từ phi trường Tân Sơn Nhứt và quá cảnh Thái Lan, chiếc AIR FRANCE hạ cánh êm ru xuống phi trường Charles De Gaulle (CDG) lúc 6 giờ sáng tinh mơ.

AnhVaEm

Cả tuần ở ẩn, sáng trưa chiều tối, anh và em, hai người không xa lạ 24 giờ trên 24 bốn mắt nhìn nhau quen quen mấy mươi năm nay, bỗng tự giam hãm ta với mình cận kề đến đuối sức.

Ngày hai buổi cơm hai đứa coi TV quanh quẩn dịch bệnh Tàu cộng, thế sự đó đây toàn cầu mang màu tử khí từ vi khuẩn cô vy, Tàu tuyên bố hết bệnh, thế giới bước vào dịch bệnh dãy dụa tức tưởi.

 

 

Hiện nay hai đơn vị đo trọng lượng được người Việt sử dụng khá phổ biến là Cân ( thay cho kilogram tức 1000 grams ) và Lạng ( 100 grams ).

Hãy thử tìm hiểu xem việc này có ý nghĩa thế nào ?

Chắc chắn là mọi người đều đã từng nghe câu tục ngữ

“ bên 8 Lạng, đàng nửa Cân “

được sử dụng khi người ta cần đưa ra nhận xét cho sự ngang bằng, cân tài cân sức giữa hai bên nào đó.


“Bridges To No Where” ở Samana (Photo Trần Quang Kim)

Ở thành phố Samana, Dominican Republic có 3 chiếc cầu tên “The Bridges Of Samaná” nối liền 2 đảo hoang với đất liền, cầu không rộng chỉ dành cho người đi bộ. Được xây dựng vào cuối thập niên 1960 với mục đích phục vụ cho một Casino, nhà hàng và quán ba tương lai trên đảo. Phải hơn 20 năm sau khi khánh thành chiếc cầu mới có một nhà hàng mở cửa ở đây nhưng chỉ trong một thời gian ngắn phải dẹp tiệm vì không có đủ khách hàng để nuôi sống nhà hàng. Từ đấy đảo hoang đã trở lại thành đảo hoang với những dấu tích nham nhở với những khối bê tông trước đây xây dựng nhà hàng. Đây là một ví dụ điển hình sự phí phạm công quỹ của một lãnh tụ độc tài từng cai trị đất nước này, chưa nghiên cứu thị trường đã quyết tâm xây dựng chiếc cầu để bây giờ chiếc cầu ngày càng xuống cấp, rất ít người xử dụng, nhưng vẫn đứng sừng sững làm trò cười cho thiên hạ, được mọi người đặt cho một tên mới “Bridges to No Where”. Chưa có bò đã lo làm chuồng là trường hợp này. Tất nhiên có người đã chấm mút trong quá trình xây dựng chiếc cầu, chuyện này khá quen quen với người việt chúng ta phải không các bạn?

Đường là gì ?

Rất nhiều người sẽ bật cười khi nghe câu hỏi này !
Lý do là hằng ngày ai mà không ăn đường.

image1
H1- Đường có màu trắng tinh đến nâu đậm. *(1)

Ai cũng biết có nhiều loại đường như là đường trắng, đường vàng, đường cát, đường thẻ, đường phèn, đường thốt nốt, đường mía, đường mật, đường hoá học, đường ăn kiêng cho người bị tiểu đường,...

Thư từ bài vở xin email vê
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.