• Sài Gòn 1979
  • Reunion 2009
  • Toronto 2004
  • Sài Gòn 2012
  • Phú Thọ
  • Texas 2017
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
Bạn đang ở: Trang Nhà Sáng Tác

Sáng Tác

Nghe Nhạc Phú Quang

Một trong những tác giả có bài nhạc tôi thích nghe là Phú Quang. Những giai điệu ông viết cứ nhè nhẹ, từ từ len vào nằm yên trong ký ức và rồi một lúc nào đó chợt thấy ngân nga trong tâm tưởng, dịu dàng như một khúc ru. Những ca khúc của ông, sang trọng, da diết, là lời tự sự của một người đã đi qua thời tuổi trẻ, thủ thỉ về tình yêu, về cuộc đời và thế là chạm được vào những trái tim không còn trẻ.

Biển, nỗi nhớ và em
Thơ Hữu Thỉnh

Phú Quang đem thơ về với nhạc rất tài tình. Những nốt nhạc của ông đi qua lời thơ như một làn gió nhẹ hoà quyện cùng thơ và rồi cất cánh - Một nhạc khúc đẹp cả lời và nhạc ra đời.

Xem tiếp...

Khung Trời Hoa Tím

Mông mênh
Khung trời màu hoang tím
Sương long lanh ướt đọng trên cành
Gió rung nhẹ đôi bờ vai nhỏ
Chiều thu vàng trong mắt em xanh

Bước khẻ
Vào hoàng hôn yên lặng
Chiều mơ hồ tiếng sáo đâu đây
Cành hoa nhỏ đùa theo cơn gió
Thơm nồng nàn hương tóc em bay

 

Xem tiếp...

Thời Gian ...

Thời gian...
Biến những đền đài cung điện vàng son trở thành phế tích
Phai tàn một thời liệt oanh
Thương nhớ ngậm ngùi

Thời gian...
Cho mắt môi em ngày thêm nồng nàn mơ mộng
Cho trái tim ta ngày càng yêu em tha thiết
Cho tình yêu em nở hoa vươn dài bay xa xa mãi
Làm trái tim ta uất nghẹn dâng trào

Xem tiếp...

Đàn Về ...

Tôi thích tối chủ nhật. Khi bữa ăn tối đã xong xuôi và nồi niêu xoong chảo đã rửa sạch hết (tôi là cái máy rửa chén trong nhà). Khi mà cái quần và năm cái áo sơ mi để đi làm trong tuần đã ủi xong.  Khi hai thùng rác đã được kéo ra phía trước nhà (thứ Hai là ngày đường phố nhà tôi đổ rác). Khi mà những bài hàng tuần đã đăng lên trang web xong xuôi. Thường tới mục này xong thì đã tới giờ đi ngủ để ngày mai đủ sức mà tiếp tục cày bừa. Nhưng lâu lâu cũng có bữa Chủ Nhật rảnh rổi hơn những Chủ Nhật khác, không phải vì một ngày tự nhiên dài thành 26 tiếng, nhưng vì tôi nổi hứng sảng. Tôi thường rót một li rượu vang đỏ, ngồi một mình trong phòng làm việc và nghe một hai bài nhạc...

Hôm nay tôi nghe đi nghe lại bài Đàn Về Với Im Lặng của Vỹ (Quốc Bảo đặt lời và hòa âm). Nhạc của Vỹ luôn luôn có ít nhiều gì đó mới lạ, ít ra là qua hai lỗ trai của tôi. Ví dụ, tôi nghe đi nghe lại dĩa Căn Nhà Nhỏ mà không thấy ớn (hi vọng là Căn Nhà Nhỏ sẽ sớm được phát hành sớm). Còn bài này nghe xong tự nhiên tôi liên tưởng tới vài bài hát của Mahler. Tự nhiên vậy thôi, tai tôi là tai trâu, không đủ trình độ để lý giải nhạc mà chỉ nghe và cảm. Có lẽ vì phần nhạc đệm, có lẽ vì bài nhạc là về cái chết...

Xem tiếp...

Gặp Gỡ

Anh,
Đất trời đã sang thu khi ta lần đầu hạnh ngộ.
Niềm vui và sự yên ả mới.
Chào đời.

Con đường xuân hạ hai mùa ta đã đi qua,
Con đường của em - gập ghềnh bao hối tiếc,
(con đường của anh - làm sao em biết!)
Mình đã như hai hạt cát -cô đơn vụng về- ở đầu này và đầu kia của biển,
Như hai cánh sao cuối trời -ánh sáng nghèo nàn- không với tới được nhau.

Xem tiếp...

Về Sơn Trà

Thân tặng Nguyễn Hải Đà

Về lại Sơn Trà nghe xao xuyến
Mấy mùa mưa nắng dễ đâu quên
Lá vẫn biếc xanh màu nhung nhớ
Hoa rừng vẫn đượm sắc hương xưa

Mây xuống chập chờn quanh đỉnh núi
Đường lên heo hút lạnh lưng đèo
Con dốc thở phào sương trắng xóa
Suối ngàn róc rách nhạc bay theo

Xem tiếp...

Buồn

Em nay buồn lắm ,mấy chị ơi!
Ở trỏng có vui, hú về chơi.
Ở đây hiu hắt, trời se lạnh.
Nhớ lắm Sài gòn , nhớ chơi vơi!
"Tứ cố vô thân" từ dạo ấy
"Ba chìm bảy nổi" chẳng thảnh thơi.
Em về , rồi lúc em không bận
Chị Em ngồi ngắm bóng trăng chơi.

Nguyễn Hoàng Minh

  

Xuân Nhật

Sáng xuân chiếc lá rơi ầm.
Chiều xuân hạt đậu nãy mầm không thôi.
Sóng xô lớp lớp liên hồi.
Vào trong tịch lặng , lên đồi tỉnh say.
Vô cùng lưu chuyển mới hay.
Thu đông xuân hạ không ngày Như Lai.
Ngoài hiên nỡ một hoa mai.*
Bổng dưng tự tại khoan thai một thời.

Nguyễn Hoàng Minh
Xuân Tân Mão

* học từ lời kệ trong bài "Cáo tật thị chúng) của thiền sư Mãn Giác :
"Đình tiền tạc dạ nhất chi mai"
  

Rơi Lệ Ru Người

Có những bài hát thoạt mới nghe qua, đã cảm thấy đó là một ca khúc hay. Tuy nhiên sự cảm nhận ấy chỉ là một sự cảm nhận mơ hồ, mông lung và chưa rõ ràng. Phải đợi đến lúc nghe đi nghe lại không phải chỉ một mà nhiều lần, hoặc đầu hôm trước giấc ngủ, hoặc những lúc nửa đêm chợt thức giấc, không gian quanh mình im lặng đến nỗi tưởng chừng như nghe được cả giọt sương rơi lẫn tiếng sóc chuyền cành, bạn ơi bạn tin tôi đi đến lúc đó cảm nhận của mình về ca khúc ấy sẽ thay đổi.

Rơi Lệ Ru Người của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một trường hợp điển hình.

Xem tiếp...

Kỷ Niệm Tình Yêu

Ngày Tình Yêu mình đến bên nhau
Vào một mùa xuân tiết trời se lạnh
Em thơ ngây như loài chim nhí nhãnh
Áo trắng dịu dàng choàng cặp che ngang

Ngày thật đẹp trời mùa xuân mới sang
Bướm lượn chim ca dạt dào yêu mến
Đời thật vui mừng ngày em đến
Sao trong anh như đã hẹn tự bao giờ

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Đoản Văn
Số bài viết:
120
Truyen Ngan
Số bài viết:
5
Thơ
Số bài viết:
88
Nhạc
Số bài viết:
11
Nghiên Cứu
Số bài viết:
7
Quần Tiên Tiểu Hội
Số bài viết:
3
Phim
Số bài viết:
1

Thư từ bài vở xin email vê
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.