• Sài Gòn 1979
  • Reunion 2009
  • Toronto 2004
  • Sài Gòn 2012
  • Phú Thọ
  • Texas 2017
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
Bạn đang ở: Trang Nhà Sáng Tác Thương Hoài Ngàn Năm - truyện dịch

Thương Hoài Ngàn Năm - truyện dịch

1. Hai Cha Con

viết phỏng theo truyện Dear John của Nicholas Sparks

Chuơng Một - Hai Cha Con

Wilmington, 2000

Tôi tên là John Tyree, sinh năm 1977. Tôi sinh ra và lớn lên ở Wilmington, North Carolina, một thành phố hãnh diện là có hải cảng lớn nhất tiểu bang cùng với một lịch sử lâu dài và sống động. Nhưng đối với tôi sự hiện hữu của thành phố này chỉ là một lầm lẫn. Thì cũng được đi, thời tiết lúc nào cũng ấm áp, những bãi biển thì hết sẩy, nhưng đây đâu phải một chỗ rẻ tiền để cho đám lính già từ phía bắc trốn lạnh chạy về đây nghỉ hưu. Thành phố nằm trên một dải đất hẹp chạy dài, một bên là biển một bên là sông Cape Fear. Xa lộ 17 - chạy hướng tới Mytle Beach and Charleston - là trục lộ chính, chạy dọc chia thành phố làm hai. Khi tôi còn nhỏ, ba tôi chở tôi lái xe chạy một mạch từ khu phố cổ gần sông Cape Fear tớ bãi biển Wrights chỉ chừng mười phút. Nhưng bây giờ thì vừa đèn xanh đèn đỏ, vừa cửa hàng lớn nhỏ mọc lô nhô, nhiều khi tốn cả giờ đồng hồ đi cũng chưa tới, nhứt là cuối tuần khi du khách tứ xứ mò về. Bãi biển Wrights ở gần một cái đảo nhỏ phía bắc của thành phố, là một trong những bãi biển đông nhộn nhịp nhứt cả tiểu bang. Nhà dọc theo bờ biển mắc thấu trời xanh, hầu hết cho mướn đặc rịt trong mùa hè. Những bãi biển xa hơn ở vùng Outer Banks thì có thể thơ mộng hơn vì hẻo lánh, lại có thêm ngựa rừng chạy rông và chuyến bay lịch sử nổi tiếng của Orville and Wilbur. Nhưng khổ một nổi, thiên hạ xuống vùng biển nghỉ hè ai cũng muốn tiện nghi như ở nhà mình, ai cũng muốn ở gần phố, ai cũng an tâm hơn khi thấy gần chỗ ở có mấy tiệm như Mac Donald, như Bugger King, lỡ mấy nhóc tì có chê tiệm ăn địa phương thì còn đường mà binh.

Xem tiếp...

Thương Hoài Ngàn Năm - Mở đầu

viết phỏng theo truyện Dear John của Nicholas Sparks

Lenoir, 2006

Làm sao định nghĩa được một tình yêu chân thật?

Có nhiều lúc trong đời tôi nghĩ là mình biết câu trả lời: có nghĩa là tôi lo lắng và chăm sóc cho Savannah nhiều hơn là cho chính mình, và hai đứa sẽ sống bên nhau cho tới cuối đời. Vậy là đủ nghĩa lắm rồi. Có lần nàng tâm sự với tôi, cái chìa khóa của hạnh phúc trong đời người là làm được những điều mình mơ ước, và đối với nàng những điều mơ ước này cũng bình dị. Đại khái hai đứa cưới nhau, rồi sinh con đẻ cái... Còn tôi thì có công việc làm ăn vững chắc, hai đứa có căn nhà nho nhỏ, có một chiếc xe van nhỏ hay chiếc xe hơi lớn đủ để chở mấy đứa con đi học, hay đi thăm nha sĩ, hay đi tập đá banh, hay đi học piano. Dù rằng nàng chưa bao giờ nó rõ là nàng muốn có hai hay ba đứa con, nhưng tôi đoán ý nàng là cứ đẻ đại, ông trời cho bao nhiêu thì nuôi bấy nhiêu. Nàng là như vậy đó, con chiên ngoan đạo mà, tôi đoán đó cũng  là một phần vì sao tôi yêu nàng. Dù cuộc đời có lên voi xuống chó cỡ nào đi nữa thì tôi nghĩ hai đứa cũng sẽ hạnh phúc, mỗi tối hai đứa vẫn nằm dài trên giường, ôm nhau mùi mẫn, tâm tình rỉ rả, nói cười rúc rích.

Xem tiếp...

Thư từ bài vở xin email vê
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.